Nhà giáo công an nhân dân Việt Nam - Người khai sáng ước mơ vệ quốc

Người lái đò âm thầm, chẳng  ngại gì gian khó

   Khai sáng đêm trường, trí hanh thông

    Nghiệp lớn đời đời luôn vọng trọng

   Ân đức vang danh đến vạn người,

    Những ai qua đò xin gửi lại

    Tấm tri ân tha thiết với con đò

                                                         Giữa sông lớn không có bến đò ấy

    Thì đời người chỉ biết ngắm sóng khơi”

Tôi vẫn luôn thầm cảm ơn người Thầy đưa đò cần mẫn để bao thế hệ trẻ cập bến tương lai mà không hề quản ngại gian khó, âm thầm lặng lẽ, tràn ngập yêu thương. Tình yêu thương mà người thầy dành cho những học trò yêu quý của mình cũng giống như tình cảm của cha, của mẹ dành cho chúng ta. Chẳng vậy mà người ta vẫn thường hay nói người thầy luôn là những người cha, người mẹ thứ hai của chúng ta. Tôi xin gửi tấm tri ân chân tình tới "người đưa đò" đã giúp tôi hoàn thành ước mơ, ước mơ trở thành người chiến sỹ Công An Nhân Dân Việt Nam, vì nước quên thân, vì nhân dân phục vụ, mà tôi hằng ấp ủ bấy lâu.

                                        "Muốn sang thì bắc cầu Kiều

                                     Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy"

Mặc cho sự vận động không ngừng của xã hội và thời gian. Cây "Cầu kiều" vẫn bắc "Dòng sông chữ Nghĩa" nối liền bao thế hệ con người Việt Nam. Nối những khát khao tới chân trời tri thức và truyền đạt những tri thức nên những nhịp cầu gần gũi, thân quen mà hết sức thiêng liêng cao đẹp. Nhịp cầu: Nhân - Nghĩa - Lễ - Trí – Tín trên bước đường hoàn thiện nhân cách của con người, những con người trẻ tuổi, trẻ lòng. Nhân dân ta thường nói: "Nhất tự vi sư, bán tự vi sư", "Không thầy đố mày làm nên" và người thầy được kính ngang hàng cha mẹ: "Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy". Truyền thống tôn sư trọng đạo đó đã ăn sâu vào truyền thống người Việt Nam. Tình cảm thiêng liêng đó xuất phát từ đạo đức, tri thức và nhân cách sáng ngời của bao bậc thầy từ thế hệ này sang thế hệ khác. Đánh giá về vai trò của người thầy, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói: “Các thầy cô giáo là những chiến sĩ vô danh”, Người còn khẳng định: “Không có thầy giáo thì không có giáo dục; không có giáo dục thì không có cán bộ; không có cán bộ thì không nói gì đến kinh tế, văn hóa”. Phát huy truyền thống của dân tộc, tư tưởng của Chủ Tịch Hồ Chí Minh vĩ đại và từ thực tiễn sự nghiệp giáo dục, đào tạo nước nhà, Đảng ta khẳng định: “Giảng viên là nhân tố quyết định chất lượng giáo dục và được xã hội tôn vinh”. Đây là cơ sở lý luận và thực tiễn quan trọng để đánh giá đúng vai trò nhân tố người Thầy của ngành Công An Nhân Dân trong quá trình đào tạo nhân tài cho đất nước. Dưới ánh hào quang của ánh sáng mặt trời, không có nghề nào cao quý bằng nghề dạy học.

          Giờ đây, khi ước mơ trở thành người Chiến sỹ Công An đã trở thành hiện thực thì tôi càng hiểu rõ hơn cái "cao quý" trong sự nghiệp giảng dạy của người Thầy Giáo Công An Nhân Dân, không chỉ đơn thuần là giảng dạy như các trường Đại Học khác, ngoài tình thiêng liêng cao quý của tình Thầy trò, giữa Thầy Giáo và Học viên còn là tình đồng chí, anh em trong công cuộc giữ gìn an ninh trật tự của Tổ quốc, người Thầy Giáo Công An Nhân Dân khi đứng trên bục giảng, và người Thầy Quản Sinh khi đứng trước Học viên, luôn có một trái tim tràn đầy nhiệt huyết, bản lĩnh vững vàng, tinh thông nghiệp vụ, kiến thức phong phú không chỉ về chính trị, pháp luật, mà cả về các mặt đời sống xã hội, văn phong uyên bác, giản dị dễ hiểu, tâm đức toàn tài. Đồng thời, càng hiểu rõ hơn trách nhiệm và nghĩa vụ người Thầy Giáo Công An Nhân Dân thật cao cả và vinh quang.

Từng bước hoàn thiện nhân cách người Chiến sỹ Công An dưới mái trường Học Viện An Ninh Nhân Dân, hình ảnh của người Thầy giáo ngày càng in sâu vào trái tim tôi, sao mà đáng quý, tự hào biết bao nhiêu. Tôi nhớ những ngày hè oi ả, nóng bức, hay những ngày mùa đông giá lạnh, trên bục giảng, trên thao trường, mặc cho những giọt mồ hôi lăn dài trên gò má, trên vầng trán cao, mặc cho những cơn gió mùa buốt giá, những cơn mưa vô tình, không quản ngại gian khó, Thầy vẫn luôn ân cần, truyền đạt thật nhiều kiến thức bổ ích không chỉ về nghiệp vụ mà cả các kiến thức, kinh nghiệm thực tiễn quý giá từ cuộc sống, dạy chúng tôi học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Chủ Tịch Hồ Chi Minh kính yêu, học cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, không ngừng luyện tập để trở thành Chiến sỹ Công An vừa hồng vừa chuyên xứng đáng là lực lượng trọng yếu trên mặt trận phòng ngừa, đấu tranh, trấn áp tội phạm và tệ nạn xã hội, bảo vệ bình yên cho nhân dân. Thầy dạy chúng tôi phong cách sống chỉ có ở người Chiến sỹ Công An, sống phải có lý tưởng, sống có ích và cống hiến hy sinh hết mình cho Đảng cho nhân dân, chấp hành nghiêm chỉnh Điều Lệnh Công An Nhân Dân, tuân thủ mọi chủ trương, đường lối, pháp luật của Đảng và Nhà Nước, trở thành những công dân mẫu mực, những tấm gương sáng cho người người noi theo. Trong ánh mắt của Thầy luôn ánh lên một niềm tin yêu mãnh liệt, niềm tin vào thế hệ Học viên đang lớn mạnh, những mầm xanh vệ quốc tương lai đang ngập tràn sức sống.

                                       “Khi Thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi

                                        Có hạt bụi nào, rơi trên bục giảng

                                        Có hạt bụi nào, vương trên tóc Thầy…”

Khi Thầy dùng phấn viết những bài học mới lên chiếc bảng, những hạt bụi trắng xóa rơi xuống, đó là một hình ảnh quá đỗi đơn sơ, xảy ra hàng ngày, thế nhưng đó không chỉ là những hạt nhỏ li ti rơi xuống bục giảng hay vương lại trên tóc mỗi lần Thầy viết bài, mà đã trở thành một biểu tượng in sâu trong tâm trí tôi, hạt bụi phấn tạo nên một cảm giác bâng khuâng và chơi vơi. Hạt bụi rơi mãi không ngừng một cách lặng lẽ đến mức chẳng ai nhận ra chúng đang hòa quyện và nô đùa  như chính những lúc Học viên còn nghịch ngợm, vô tư. Khi chiếc bảng đầy ắp những kiến thức, những dòng chữ thì cũng là lúc dưới bục giảng, trên mái tóc của Thầy vương thêm nhiều hạt bụi. Những hạt bụi phấn chắp cánh đưa chúng ta bước tới tương lai, tới những bài học tri thức nghiệp vụ lẫn bài học cuộc sống vô cùng quý giá. Thầy chẳng hề quan tâm tới mái tóc mình đang ngày một bạc thêm, còn những Học viên chúng ta cũng chẳng ai có thể đếm được có bao nhiêu hạt bụi đậu vào mái tóc Thầy trong từng tiết học. Đọng lại trong đó là một nỗi niềm ưu tư về cuộc sống, về tương lai của những thế hệ Học viên. Chẳng ai nhận ra được sự thay đổi cho tới khi trưởng thành thực sự. Đến một lúc nào đó nhìn lại mới chợt thấy mọi thứ đã khác biệt theo thời gian. Màu trắng của những hạt bụi phấn năm xưa giờ đã trở thành màu tóc của Thầy. Tâm hồn của chúng ta đã lớn lên từ những hạt bụi phấn, chất chứa biết bao sự ân cần, trìu mến với những bài học tuôn chảy theo từng ngày. Làm sao có thể nào quên được hình ảnh thân quen, gần gũi của Thầy, khúc ca ấy mãi mãi vang lên trong tiềm thức, thôi thúc lòng ta vững bước hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà Đảng và nhân dân giao phó, xứng đáng với niềm tin yêu của Thầy.

Nhiệt liệt chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11/2013, học viên Học viện ANND nói riêng và học viên các trường công an nhân dân nói chung, chúng em xin gửi tới các thầy cô muôn hoa tươi thắm, chúng em sẽ luôn ra sức phấn đấu đạt thành tích cao trong học tập, rèn luyện, xứng đáng với công ơn to lớn mà Thầy cô luôn dành cho chúng em, sớm trở thành lực lượng vũ trang hùng mạnh, trọng yếu, thanh bảo kiếm của Đảng và của nhân dân, tiếp nối truyền thống vinh quang hào hùng của các thế hệ cha anh, bảo vệ và xây dựng thành công Chủ Nghĩa Xã Hội ở nước ta và viết nên những trang sử vàng mới của dân tộc.


09:06 25/6/2014
9637

Tag:


BÌNH LUẬN